..." /> Bỏ trứng nhiều giỏ - Tạp chí Doanh nhân Online

Bỏ trứng nhiều giỏ

Bỏ trứng nhiều giỏ

DoanhNhanOnline – Ông Nguyễn Văn Tuấn, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Truyền hình cáp Sông Thu (ARICO) được biết đến như người đầu tiên đưa dịch vụ truyền hình trả tiền vào Việt Nam...

Chuyện kinh doanh Tác giả and

DoanhNhanOnline – Ông Nguyễn Văn Tuấn, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Truyền hình cáp Sông Thu (ARICO) được biết đến như người đầu tiên đưa dịch vụ truyền hình trả tiền vào Việt Nam hồi năm 2002, trở thành đơn vị làm dịch vụ truyền hình tư nhân thí điểm đầu tiên trong lĩnh vực này.

Mười năm sau (năm 2012), ông thành lập Công ty cổ phần Môi trường Việt Nam và bắt đầu lấn sân sang lĩnh vực xử lý chất thải rắn (nilon) và cho ra thành phẩm chính là dầu PO và RO. Ông chia sẻ với Doanh Nhân lý do vì sao ông “bỏ trứng nhiều giỏ”.

Nhìn vào những lĩnh vực mà ông đang đầu tư: từ truyền hình cáp, khách sạn Sông Thu (Đà Nẵng), xử lý chất thải rắn và mới đây nhất là sữa tươi organic, điều này có ngược với quan điểm “không chạy theo thị trường” không, thưa ông?

Cách làm của chúng tôi không hề ngược với quan điểm “không chạy theo thị trường”. Vì thiết nghĩ, làm kinh tế luôn có quy luật, nhưng quan trọng nhất vẫn là tầm nhìn của mỗi người. Ngay cả lĩnh vực truyền hình trả tiền cũng vậy, chúng tôi đón đầu thị trường theo một xu hướng phát triển lâu dài.

Ông có thể nói rõ hơn về dự án xử lý chất thải rắn?

Trước khi đầu tư nghiên cứu dự án xử lý chất thải rắn, chúng tôi đã nhận thấy tầm quan trọng của những hệ lụy cho môi trường. Cũng có nhiều đơn vị muốn đưa công nghệ xử lý rác nước ngoài vào Việt Nam, nhưng rác ở các nước đang phát triển, trong đó có Việt Nam, đa phần thuộc dạng hỗn hợp, chưa được phân loại. Đặc thù đó buộc phải có những công nghệ xử lý rác do Việt Nam tạo ra. Theo đó, chúng tôi đã chế tạo thành công máy phân loại nguồn rác riêng biệt, tách lọc được 5 loại rác. Với nhà máy xử lý chất thải rắn Khánh Sơn (Đà Nẵng) có công suất 650 tấn/ngày, chúng tôi định hướng cho ra sản phẩm cuối cùng là năng lượng tái tạo.

Xét về giá trị đầu tư, dường như lĩnh vực sữa organic còn thua xa dự án xử lý chất thải rắn (520 tỷ đồng) hay truyền hình trả tiền (gần 500 tỷ đồng), tại sao ông lại hứng thú?

Hiện nay, trên thị trường đã tràn ngập các dòng sữa ngoại nhập khẩu, nhưng chưa có dòng sữa organic. Khi đi sâu nghiên cứu, chúng tôi đã nhận ra một số điều thú vị và nắm được nhu cầu của người tiêu dùng trung lưu đối với dòng sữa này. Phản hồi chúng tôi nhận được từ lô hàng nhập khẩu đầu tiên khá tốt, nên đó là lý do tôi mạnh dạn tiếp tục mở rộng bán hàng tại Việt Nam. Dù tôi biết rằng, tìm thị trường rất tốn thời gian, vì khái niệm thực phẩm hữu cơ hay organic ở Việt Nam vẫn còn mới, nói gì đến sữa hữu cơ. Tuy nhiên, cũng có một số người đã nhận thức được vấn đề này khi Trung Quốc đưa nhiều thực phẩm nhiễm chì vào Việt Nam, từ đó ý thức ăn sạch, uống sạch cũng dần được hình thành, củng cố.

Có gần 26 năm trên thương trường, xem ra ông hứng thú với rất nhiều lĩnh vực?

Phương thức kinh doanh của tôi là “trứng phải bỏ nhiều giỏ”. Vì thật ra, mỗi ngành nghề, lĩnh vực đều có cái hay cũng như cơ hội kiếm tiền. Bản thân tôi cũng kinh qua rất nhiều nghề, làm chủ có, làm thuê cũng có. Thành công nhiều, thất bại cũng không ít. Từng nắm hàng trăm tỷ đồng trong tay, thoắt cái mất trắng. Đó là giai đoạn tôi làm ăn theo cách chạy theo thị trường. Năm 2002, khi chính thức đầu tư vào lĩnh vực truyền hình trả tiền, và dự án nhà máy xử lý chất thải rắn Khánh Sơn (thuộc Công ty cổ phần Môi trường Việt Nam), chúng tôi mới thực sự đánh dấu giai đoạn làm ăn bài bản với kế hoạch lâu dài để định vị một Sông Thu như ngày hôm nay.

Vậy cách làm của Sông Thu ra sao?

Sông Thu đã đi trước một số doanh nghiệp nhà nước trong lĩnh vực truyền hình trả tiền. Năm 2002, chúng tôi đã tiến hành đầu tư công nghệ, hạ tầng, hệ thống thu phát và mua bản quyền từ nước ngoài. Đồng thời, xây dựng kênh riêng trong nước với sự hợp tác của Đài Phát thanh truyền hình Đà Nẵng. Sông Thu sản xuất, đài truyền hình lo nội dung. Hầu như các đơn vị kinh doanh dịch vụ truyền hình trả tiền đều giống nhau, khác nhau là tự sản xuất kênh trong nước.

Ông đánh giá thế nào về bản quyền truyền hình độc quyền?

Tại Việt Nam, các “nhà đài” thuộc quản lý của nhà nước thích tranh mua bản quyền truyền hình độc quyền, hậu quả là phải mua lại bản quyền của nước ngoài với giá cao, chỉ có người dân phải chịu thiệt thòi. Giải pháp cho vấn đề này là lập ra Hiệp hội Truyền hình trả tiền Việt Nam với hơn 200 thành viên, ở 63 tỉnh thành và cũng có tối thiểu 40 đơn vị như Sông Thu. Nhưng xem ra vẫn không giải quyết được vấn đề do thiếu sự đoàn kết. Việc đầu tư hạ tầng lãng phí kinh khủng. Nếu thỏa thuận được với nhau, cáp quang chia một băng tần đi hai nội dung, sẽ tiết kiệm được biết bao nhiêu tiền.

Đây phải chăng là khó khăn lớn nhất đối với doanh nghiệp trong lĩnh vực truyền hình trả tiền?

Đấy chỉ là một phần, ngoài ra chúng tôi phải thuê trụ điện để treo cáp, tính đến nay đã 8 lần bị lên giá. Tuy nhiên, trụ điện không chỉ dành cho mỗi truyền hình trả tiền thuê mà còn rất nhiều đường dây trục của các ngành khác thuê đặt trên đó. Có 7 – 8 loại trụ và giá thấp nhất cũng hơn 10.000 đồng/trụ/tháng. Nếu viễn thông, truyền hình cáp… đều trồng trụ và cho thuê thì mỹ quan đô thị như thế nào? Nhưng chỉ ngành điện lực độc quyền trong vấn đề trồng trụ thì đây là yếu tố hoàn toàn không công bằng trong kinh doanh.

Xin cảm ơn ông!

Tác giả: Kiến Quốc

Bài viết liên quan

Chuyên gia Nguyễn Phi Vân: Thế kỷ châu Á xoay chuyển nguồn lực đầu tư

Chuyên gia Nguyễn Phi Vân: Thế kỷ châu Á xoay chuyển nguồn lực đầu tư

Tính đến năm 2017, châu Á chiếm hơn một nửa dân số thế giới, 27% tổng ngân sách chi tiêu toàn cầu và 30-35% tổng giá trị các ngành tiêu dùng chính như bán lẻ, thực phẩm, may mặc, làm đẹp… Nhiều doanh nghiệp trên thế giới đang quay sang châu Á tạo ra một trục chuyển động khổng lồ. 

Câu chuyện quản lýNgười đăng Doanh nhan