Không có bệnh, chỉ có người bệnh

Không có bệnh, chỉ có người bệnh

DoanhNhanOnline – “Không có bệnh, chỉ có người bệnh” là một châm ngôn rất có ý nghĩa trong ngành y, ý nói rằng, tuy bệnh cùng do một nguyên nhân gây ra, nhưng mỗi người sẽ “bệnh” một cách khác...

Doanh nhân Tác giả and
DoanhNhanOnline – “Không có bệnh, chỉ có người bệnh” là một châm ngôn rất có ý nghĩa trong ngành y, ý nói rằng, tuy bệnh cùng do một nguyên nhân gây ra, nhưng mỗi người sẽ “bệnh” một cách khác nhau. Khi khám chữa bệnh, người thầy thuốc phải quan tâm tới “con người” chứ không chỉ quan tâm tới xét nghiệm, kỹ thuật máy móc!

Bệnh lao chẳng hạn, do vi trùng Koch gây ra, nhưng mỗi người sẽ “lao” một cách khác nhau. Vì thế mà có người bị lao dễ chữa, có người chữa khó hơn, thậm chí chữa không khỏi. Người thầy thuốc nếu chỉ biết tiêu diệt vi trùng Koch thì chưa đủ, vì như vậy mới chỉ chú ý tới “bệnh” mà chưa chú ý tới “người” bệnh, như một cá nhân với tâm-sinh-lý, môi trường kinh tế văn hóa xã hội riêng. Trên thực tế, có người lãnh thuốc về bán để lấy tiền mua rượu nhậu, có người quên uống thuốc đúng giờ, đủ thời gian, đủ liều lượng nên bệnh chữa không khỏi và sinh biến chứng.

Các bệnh mạn tính không lây cũng vậy. Ví dụ bệnh tăng huyết áp, tiểu đường… chẳng hạn, bệnh thì có một mà người bệnh ít nhất có hai: một người thì tìm đủ mọi cách tiêu diệt bệnh và nghĩ rằng, phải diệt hết bệnh thì mới có sức khỏe. Nhưng khi biết bệnh là mạn tính, kinh niên nên khổ đau, thất vọng dài dài, lệ thuộc vào thầy vào thuốc. Trong khi người kia thì tìm cách “thỏa hiệp” với bệnh, chấp nhận nó, kiểm soát và sống chung với nó. Những người này quan tâm tới chất lượng cuộc sống của mình, chủ động thay đổi hành vi, lối sống để nâng cao sức khỏe của mình, hợp tác tốt với thầy thuốc, bệnh tật nhờ đó mà cũng “dễ thương” hơn. Người thầy thuốc ngày nay không chỉ quan tâm đến bệnh mà còn phải quan tâm đến chất lượng cuộc sống của người bệnh, giúp cuộc sống của họ có ý nghĩa ở một mức độ cao nhất có thể được là vậy.

Rối loạn điều hòa đường huyết trong tiểu đường có thể đo đạc bằng máy móc xét nghiệm chính xác, nhưng với từng người bệnh, tác động của tiểu đường lên các mối quan hệ xã hội của họ, năng lực làm việc của họ, đời sống kinh tế của họ ra sao lâu nay chưa được quan tâm. Có những bệnh nhân tiểu đường chỉ biết nằm chờ chết trong nỗi lo âu, sợ hãi, kiêng cữ đủ thứ mà bệnh cứ ngày càng tiến triển. Trong khi cũng bị tiểu đường mà người khác vẫn hoạt động năng nổ, vui sống, vừa duy trì tốt các mối quan hệ xã hội, vừa kiểm soát được đường huyết với những kỹ thuật y học, thuốc men cho phép.

Có những bệnh nhân bị tăng huyết áp, cuộc sống của họ hoàn toàn lệ thuộc vào cái máy đo điện tử. Mỗi ngày tự đo huyết áp năm bảy lượt, mọi hoạt động, đi lại, ăn uống tùy thuộc vào kết quả của máy đo huyết áp “mách bảo”. Họ quên rằng, huyết áp vốn sinh ra là để “trồi sụt bất thường”, tùy tâm cảnh, tùy thời tiết, tùy hoạt động và nhiều thứ khác nữa. Khi vui vẻ, an lành thì nó xuống, khi căng thẳng, “nộ khí xung thiên” thì nó vọt lên trời! Cái máy đo điện tử đó – nếu không biết cách dùng chính xác – cũng đã làm triệt tiêu biết bao niềm vui cuộc sống. Ta biết khi đến khám bác sĩ, bao giờ đo cũng thấy huyết áp tăng cao là do người bệnh lo lắng quá. Cái đó người ta gọi là “hội chứng áo choàng trắng!”.

Tóm lại, từ một góc nhìn nào đó “chỉ có người bệnh chứ không có bệnh”!

 BS. Đỗ Hồng Ngọc, Nguyên Giám đốc
TT Truyền thông – Giáo dục Sức khỏe TP.HCM

Bài viết liên quan

Bác sỹ doanh nhân

Là một bác sỹ có kinh nghiệm lâu năm tại Mỹ, vào năm 2008, bác sỹ Nam Trân quyết định về Việt Nam, mong muốn đóng góp thiết thực cho cộng đồng và đất nước bằng những kiến thức, kinh nghiệm và phương pháp điều trị hiệu quả nhất.

Doanh nhânNgười đăng Doanh nhan

Ban biên tập lựa chọn

       

Video